em nhớ anh lắm.
tiếng em sâu thăm thẳm, lí nha lí nhí, lạc lõng trong cái u tối của màn đêm.
của căn phòng vốn lẫn trong cái tiếng khúc khích mọi khi của anh.
2 giờ sáng.
em nghĩ em nên làm một cốc cà phê.
mặc dù chẳng tốt lành gì, em tặc lưỡi. thói quen xấu không biết có từ bao giờ.
chắc là từ lúc " dạo này 2 giờ sáng anh tan làm "
tóc em rối xù và mí mắt hẵng còn long lanh.
cà phê ngọt, đắng mà hôm nay
mặn mặn.
tách cà phê trên bàn, laptop mở sáng.
" anh ơi, em nhớ anh nhiều lắm "
em vô thức bật ra khỏi miệng rồi lại ngờ ngợ ra, em nghẹn ứ lại.
đôi môi ghì lên nhau, nhàu cho vỡ da vỡ thịt bật máu.
vị máu lẫn cả vị nỗi buồn tan trong miệng.
thoang thoảng hương cà phê nhạt nhẽo.
anh về rồi. em thấy dấu chấm xanh. anh không biết em đã lén lút bỏ chặn anh không biết bao nhiêu lần.
em cứ ngắm nhìn mãi, phải chi mà ở trong vòng tay.
em muốn vùi vào lòng anh
" anh về rồi à "
tiếng con mèo thở nhè nhẹ trong góc phòng, tựa hồ như sợ ai biết nó còn thức.
nó không kêu và cũng không ồn ào tí nào cả, chỉ là lặng lẽ.
lạ thường.
trong cái đêm tĩnh mịch ấy có mèo và em
có em và mèo.