#Đêm là bản nhạc lặng thầm, nơi tâm hồn tìm thấy chính mình
1 messages · Page 1 of 1 (latest)
Đêm là bản nhạc lặng thầm,
người
Không lời hát, không người đệm.
Chỉ có bóng và hồn ta đối diện,
Giữa khoảng lặng – bỗng nghe mình rất riêng.
Không còn ồn, không còn ai hỏi,
Chỉ tiếng tim... thở chậm giữa màn đêm.
Một chút đau, một ít điều chưa nói,
Lặng lẽ ngồi – tâm hồn khẽ gọi tên.
Đêm không sáng, nhưng chẳng hề tối,
Vì trong sâu nhất… ta thấy lại chính mình.
Bản Nhạc Đêm
Ngày ta yêu – em như mùa nắng lạ,
Rực rỡ đến mức… làm tim ai cháy khô.
Ngày em đi – không một câu từ giã,
Chỉ để lại... hóa đơn yêu đậm chật bồ.
Anh cười nhẹ: “Ừ, chắc duyên hết hạn.
Nhưng đau này... không phải lỗi thời gian.
Tình yêu không sai, chỉ người từng hứa
Biến thành một thứ – gói ghém bằng gian nan.
Em chọn rẽ, không cần quay đầu lại,
Bỏ sau lưng kẻ từng đội em lên trời.
Ừ, khi hết yêu… người ta đâu cần lý,
Khốn nạn nhất là khi em giả vờ không nhớ một lời.
Anh chỉ là thằng phụ hồ,
Chân đất, tay chai, lời không có đường thơ.
Bữa cơm trắng, giấc ngủ bụi bờ,
Làm từ mờ sáng tới khi trời tối mịt.
Anh đâu có quà, cũng không chữ viết,
Chỉ có vai gầy – ướt đẫm những cơn mưa.
Anh thương em – nhưng chẳng dám hứa hẹn,
Vì biết trong tay… chẳng có gì đưa.
Em xinh quá, em của giấc mơ,
Còn anh – gánh xi măng cả đời chưa đủ vững.
Nên thôi… nếu có người cho em con đường đúng,
Anh xin lùi,
Dù tim mình… sập trước cả giàn giáo đang thi công.