#Phương Định Những Ngôi Sao Xa Xôi
1 messages · Page 1 of 1 (latest)
bài văn luôn hay ý thôi ạ?
🎉 | ĸocнιυ⊹¹²³ leveled up!
mình cần ý th á b ơi
1. Nhân vật Phương Định: PĐ là người kể chuyện, là nhân vật chính để lại ấn tượng sâu đậm
a) Hoàn cảnh sống và làm việc:
- Sống:
- PĐ cùng những người đồng đội của mình ở trong một cái hang dưới chân cao điểm, giữa một vùng trọng điểm trên tuyến đg Trường Sơn, nơi tập trung nhiều nhất bom đạn, sự nguy hiểm và ác liệt, từng ngày từng giờ phải đối mặt với bom rơi, đạn nổ.
- Nơi đây có biết bao thương tích vì bom đạn giặc: "Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong đất".
--> Đó là hiện thực đầy mùi chiến tranh, không có màu xanh của sự sống, chỉ thấy thần chết luôn rình rập.
- Công việc hàng ngày của cô là:
- Phải chạy trên cao điểm giữa ban ngày, phơi mình ra giữa vùng trọng điểm đánh phá của máy bay địch, quan sát địch ném bom, để đo và ước tính khối lượng đất đá lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom.
- Cô và các đồng đội làm công việc ấy là để bảo vệ con đường cho những đoàn xe băng về phía trước, góp phần vào sự nghiệp giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.
--> Nhiệm vụ ấy vô cùng quan trọng và vinh quang nhưng cũng đầy gian khổ, hi sinh, phải mạo hiểm với cái chết, luôn căng thẳng thần kinh, đòi hỏi sự dũng cảm và bình tĩnh hết sức.
b) Vẻ đẹp: Sống và làm việc giữa chiến trường ác liệt, nguy hiểm như vậy nhưng ở PĐ vẫn ngời sáng lên nhiều vẻ đẹp đáng quý.
- Cô có tinh thần trách nhiệm cao với nhiệm vụ:
- Ở đây đầy bom đạn Mỹ, cái chết có thể đến bất cứ khi nào nhưng để thông mạch giao thông luôn thông suốt nên cô luôn vẫn sẵn sàng cho việc ra trận địa
- Có những lúc cô nghĩ đến cái chết khi nguy hiểm kề bên, nhưng điều ấy chỉ thoáng qua rất mờ nhạt nhường chỗ cho ý nghĩ làm thế nào để những quả bom kia phải nổ
-> Cô luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết, lo lắng nếu nhiệm vụ không được hoàn thành.
- Cô là người dũng cảm, gan dạ:
- Cô sẵn sàng nhận việc phá bom mà không cần sự trợ giúp của đơn vị, dám đối mặt với thần chết mà không hề run sợ.
- Sau mỗi đợt phá bom đánh cô cùng đồng đội lại lao lên mặt đường làm nhiệm vụ. Không biết bao nhiêu lần cô bị bom vùi. Cô đã từng bị thương.
- Cô nói về cái chết nhẹ nhàng. Để rồi sau mỗi trận bom vượt qua cái chết họ lại hát say sưa những bài hát tươi vui.
- Cô là người bình tĩnh tự tin và rất tự trọng
- Khi thực hiện nhiệm vụ phá bom, ban đầu cô cũng cảm thấy căng thẳng, hồi hộp, nhưng cảm thấy có ánh mắt dõi theo động viên, khích lệ của các chiến sĩ, lòng tự trọng trong cô đã thắng cả bom đạn --> cô không đi khom nữa mà đàng hoàng bước tới; bình tĩnh tự tin thực hiện từng thao tác phá bom, chạy đua với thời gian để vượt qua cái chết.
- Cô rất thương yêu những người đồng đội của mình
- Cô chăm sóc Nho chu đáo hiểu rõ tâm trạng lo lắng của Thao khi Nho bị thương mặc dù Thao đã cố che giấu bằng việc bảo cô hát
- Với đại đội trưởng, chỉ tiếp xúc qua điện thoại nhưng cô biết rõ từ cách ăn nói đến đặc điểm riêng.
- Cô quý trọng và cảm phục tất cả những chiến sĩ mà cô đã gặp trên tuyến đường Trường Sơn.