#Nhận xét đoạn văn này giúp em được không ạ

1 messages · Page 1 of 1 (latest)

winter rapids
#

Hãy đóng vai một người lính kể lại cuộc hành trình thống nhất đất nước của vua Quang Trung hồi thứ 14 trong bài Hoàng Lê nhất Thống Chí (khoảng 300 chữ)
Những năm cuối thế kỉ XVIII, dân ta phải chịu những ngày tháng lầm than, cơ cực, đau thương vì nạn ngoài xâm. Nhìn cảnh quân giặc giày xéo lãnh thổ nước ta, bóc lột nhân dân ta, tôi đã tự nguyện gia nhập đội quân của vua Quang Trung để đánh đuổi giặc Thanh, bảo vệ chủ quyền nước nhà. Đêm ngày 30 tháng Chạp, vua cho mở tiệc khao quân linh đình và chia quân làm năm đạo. Đúng ngày, cả năm đạo quân gióng trống lên đường ra Bắc. Khi quân ra đến sông Gián, gặp toán quân do thám của giặc, đội của tôi đi tiên phong, vây bắt hết không sót một tên, vì thế giặc không biết gì cuộc hành quân thần tốc của nghĩa quân Tây Sơn. Nửa đêm ngày mồng 3, chúng tôi lặng lẽ vây kín làng Hà Hồi rồi bắc loa truyền gọi vang. Tiếng quân lính luân phiên nhau dạ ran để hưởng ứng kinh động đất trời. Trong đồn lúc ấy mới biết, ai nấy rụng rời sợ hãi, lương thực khí giới đều bị quân ta lấy hết. Để hạ tiếp đồn Ngọc Hồi, vua chỉ huy chúng tôi truyền lấy sáu chục tấm ván, ghép liền ba tấm một bức, bên ngoài lấy rơm dấp đầy nước phủ kín, được hai mươi bức. Tôi được chọn trong số lính khoẻ mạnh, cứ mười người khênh một bức, lưng giắt dao ngắn, hai mươi người khác cầm binh khí theo sau, dàn trận thành chữ “nhất”. Mờ sáng ngày mồng 5, quân Tây Sơn tiến sát, bao vây đồn Ngọc Hồi. Khi gươm giáo hai bên chạm nhau, thì tất cả quăng ván xuống đất, ai nấy đều cầm dao ngắn, phối hợp với những người lính cầm binh khí, xông lên mà đánh. Quân Thanh chống không nổi bỏ chạy tán loạn, giày xéo lên nhau mà chết. Giữa trưa hôm ấy vua Quang Trung dẫn đầu đoàn quân tiến vào thành Thăng Long trong tiếng hô vang trời của người dân kinh thành. Cuộc tổng tiến công đã thành công vang dội. Tôi cùng với các anh em trong quân đội sung sướng ăn mừng ở kinh thành Thăng Long. Cái Tết ấy là cái Tết vẻ vang, sung sướng nhất trong cả đời tôi.

untold umbra
#

Thưa các đồng đội,

Những năm cuối thế kỷ XVIII, chúng ta phải chịu đựng những ngày tháng đau thương và cơ cực vì nạn ngoại xâm. Nhìn thấy quân giặc Thanh giày xéo lãnh thổ nước nhà, bóc lột nhân dân ta, tôi đã tự nguyện gia nhập đội quân của vua Quang Trung để cùng anh em đánh đuổi giặc, bảo vệ chủ quyền của tổ quốc.

Đêm ngày 30 tháng Chạp, vua đã tổ chức một bữa tiệc linh đình để khao quân và chia quân thành năm đạo. Đúng ngày, cả năm đạo quân đã gióng trống lên đường ra Bắc. Khi quân ra đến sông Gián, chúng tôi đã gặp phải toán quân do thám của giặc. Đội của tôi đi tiên phong, vây bắt hết không sót một tên, vì thế giặc không hề biết gì về cuộc hành quân thần tốc của nghĩa quân Tây Sơn.

Nửa đêm ngày mồng 3, chúng tôi đã lặng lẽ vây kín làng Hà Hồi rồi bắc loa truyền gọi vang dội. Tiếng quân lính luân phiên nhau dạ ran để hưởng ứng kinh động đất trời. Trong đồn lúc ấy mới biết, ai nấy đều rụng rời sợ hãi, lương thực khí giới đã cạn kiệt. Chúng tôi đã nhanh chóng chiếm được đồn, không để lọt một tên giặc nào. Đây chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình thần tốc để thống nhất đất nước của vua Quang Trung.

storm epoch
#

Những năm cuối thế kỉ XVIII, dân ta phải chịu những ngày tháng lầm than, cơ cực, đau thương vì nạn ngoài xâm. Nhìn cảnh quân giặc giày xéo lãnh thổ nước ta, bóc lột nhân dân ta, tôi đã tự nguyện tham gia nghĩa quân của vua Quang Trung để đánh đuổi giặc Thanh, bảo vệ chủ quyền nước nhà. Đêm ngày 30 tháng Chạp, vua cho mở tiệc khao quân linh đình sau đó hạ lệnh tiến quân, gióng trống lên đường ra Bắc. Khi quân ra đến sông Gián, gặp toán quân do thám của giặc, đội của tôi đi tiên phong, vây bắt hết không sót một tên, vì thế giặc không biết gì cuộc hành quân thần tốc của nghĩa quân Tây Sơn. Nửa đêm ngày mồng 3, chúng tôi lặng lẽ vây kín làng Hà Hồi rồi bắc loa truyền gọi vang. Tiếng quân lính luân phiên nhau dạ ran để hưởng ứng kinh động đất trời. Trong đồn lúc ấy mới biết, ai nấy rụng rời sợ hãi, lương thực khí giới đều bị quân ta lấy hết. Để chuẩn bị cho trận đánh Ngọc Hồi, vua ra lệnh đóng các bức ván gỗ, lấy rơm dấp nước phủ bên ngoài. Mờ sáng ngày mồng 5, chúng tôi cứ hai mươi người khiêng bức gỗ đó dàn trận chữ "nhất" rồi xông lên. Quân Thanh nổ súng bắn nhưng không trúng người nào, lấy ống khói phun lửa thì lại tự mình hại mình, nhân lúc đó quân ta xông lên, dùng dao ngắn chém tan tác quân giặc. Quân Thanh chống không nổi bỏ chạy tán loạn, giày xéo lên nhau mà chết. Giữa trưa hôm ấy vua Quang Trung dẫn đầu đoàn quân tiến vào thành Thăng Long, lúc này đã thấy quân sĩ các doanh tranh nhau qua cầu sang sông bỏ chạy, xô đẩy nhau rơi xuống nước mà chết. Tên Tôn Sĩ Nghị thì sợ mất mật chuồn qua cầu phao, vua Lê trong điện vội vã bỏ chạy, cướp cả thuyền dân để đi. Thế là nghĩa quân Tây Sơn chúng tôi đã đánh cho giặc tan tác, đánh cho vua tôi bán nước hại dân phải bỏ xứ đi trốn. Nước nhà đã dẹp sạch thù trong giặc ngoài, mà công lao to lớn nhất chính là nhờ có sự dẫn dắt và điều binh khiển tướng như thần của vua Quang Trung.

#

Mình gửi lại nhé ạ