Thất vọng nhỉ?
Thất vọng thật.
Tuyệt vọng nhỉ?
Hình như tâm trạng đã rơi thẳng xuống đáy vực rồi. Đang cố vực dậy tinh thần lắm mà sao nó không vực dậy nổi.
Ai cũng bảo chết đi rồi sẽ đau đớn biết bao. Nhưng đã bao lần em không còn đủ dũng khí để tiếp tục sống tiếp. Em không còn can đảm để trao cho bất cứ ai đó niềm tin của mình. Cũng không có đủ dũng khí để biến cuộc đời tối tăm này thành màu hồng.
Bị bỏ rơi là đáng, bị rời bỏ cũng là đáng đời. Thứ đáng nguyền rủa không phải là tiêu cực của em. Đáng ra chính là em mới phải. Chính em đáng ra phải biến mất đi ấy, biến tan đi như bọt biển ấy. Chống chọi đến như vậy cơ mà nhưng mà vẫn hoài đau đớn. Cố gắng lãng quên đi hết những chuyện không vui nhưng kết quả là con số 0 tròn trĩnh. Không muốn để tâm đến nhưng đầu đau đến mức muốn điên và từng hình ảnh xuất hiện như thước phim.
Thật tệ.
Nói ra thì giống than vãn.
Nhưng giữ hết thảy vào lòng thì lại chịu đựng không nổi.
Mà nói ra thì nhìn quanh lại chẳng còn dám tin tưởng bất kì ai để kể về chuyện cuộc đời mình. Lại chỉ có thể gom hết thảy thất vọng dồn vào một góc của cõi lòng.
Rối ren. Cuộc đời em nó rối ren đến mức gở không nổi. Chỉ có thể nhìn nó quấn quanh rồi siết chặt lấy hơi thở của em thôi.
Sống hay chết thì kệ nó cho rồi. Vì hình như cũng chẳng có gì khác biệt lắm.
#Tối số.... tớ còn ko nhớ nổi số lần tuyệt vọng của bản thân nữa rồi
1 messages · Page 1 of 1 (latest)
