Mời bạn tưởng tượng trong tay mình đang cầm một chùm bóng bay và đi đến trước cổng một công viên
Ở đó có rất nhiều bạn nhỏ, chúng nhìn thấy chùm bóng bay trong tay bạn và chủ động chạy tới hỏi han
Bạn nhiệt tình phân phát từng quả bóng bay cho lũ trẻ, đúng lúc đó, bạn phát hiện ra ở gần đó có một đứa trẻ đang hướng đến bạn bằng một ánh mắt khao khát nhưng rụt rè, không dám chạy tới
Vậy bạn sẽ làm thế nào?
Tôi nghĩ, có lẽ bạn sẽ chủ động đi đến chỗ đứa trẻ đó và trao cho nó một quả bóng bay trong tay bạn, thuận tay xoa đầu đứa trẻ một cái, hoặc cúi xuống ôm lấy nó
Đứa trẻ rụt rè nhưng bạn không ghét bỏ nó, đã vậy bạn còn thể hiện thiện ý và lòng bác ái qua cái xoa đầu hoặc ôm đứa trẻ
Đứa trẻ bé nhỏ e lệ kia thực ra chính là một phiên bản khác của bạn
Bạn phải tin rằng, con người thật của mình không hề tồi tệ, con người thật của mình cũng xứng đáng được yêu thương
Những nhận thức tiêu cực về cái tôi ăn sâu bám rễ trong tiềm thức đã ngăn cách những niềm tin tích cực, khiến cho bạn không bao giờ dám thể hiện con người thật của mình













